Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 50: Ngươi đoán đi 2
Vân Mạt xoay người đi về hướng trường thi.
Cô không biết chính là, sau khi người đàn ông kia đi vào một phòng họp an tĩnh, trong ánh mắt của hắn lóe ra một tia tinh quang, vẫy vẫy tay với cấp phó của mình.
"Hiệu trưởng Tiết, làm sao vậy?" Phó hiệu trưởng nhẹ giọng hỏi.
"Nữ sinh lúc nãy là ai? Điều tra một chút, trên người nữ sinh này có một cái loại cảm giác làm tôi không quá thoải mái." Tiết hiệu trưởng nói.
"Tôi đã tra xét qua một chút, nữ sinh này tên Vân Mạt, người Lam Tinh, tới tham gia Đặc Tuyển", phó hiệu trưởng nói.
"Người Lam Tinh? Họ Vân? Có quan hệ gì với Vân Phong?"
"Là em gái của hắn." Phó hiệu trưởng trả lời.
"Nguồn năng lượng cơ giáp của Lam Tinh, số lượng dự trữ thăm dò được như thế nào rồi?" Tiết hiệu trưởng hỏi.
"Chỉ biết nồng độ cực cao, tạm thời không rõ có bao nhiêu, nhưng bên kia chống cự rất quyết liệt. Trung tâm tinh luyện mới xây của Liên Bang bị phá hư rất nghiêm trọng, mặt khác, Alpha tinh cũng muốn tranh đoạt. Nếu bọn họ quyết tâm đánh lâu dài, chúng ta bên này không nhất định có thể đứng vững trước áp lực từ phía dân tình." Phó hiệu trưởng nói.
"Vân Phong này cũng là một nhân vật đáng gờm." Hiệu trưởng Tiết nhắm hai mắt lại.
"Vậy… Hiệu trưởng, Vân Mạt này? Có cần loại đi hay không?" Phó hiệu trưởng có chút không xác định, hỏi.
"Không cần, bên ngoài có quá nhiều đôi mắt đang nhìn vào." Hiệu trưởng Tiết nói xong, liền vẫy vẫy tay, không có tiếp tục nói nữa.
Chờ thời điểm Vân Mạt trở lại trường thi, kết quả thi đã được công bố.
370 điểm sáng chói lọi giúp cô trở thành người cuối cùng trúng tuyển xếp từ dưới lên.
Lâm Phàm Thành trợn mắt, há hốc mồm, "Mẹ kiếp, đây là tình huống gì vậy?"
Đám học sinh phía dưới càng không dám tin tưởng, sôi nổi gào thét, "Chuyện này không có khả năng! Huấn luyện viên, có phải cô ấy gian lận hay không! Có phải hệ thống có trục trặc hay không!?"
"Tôi không phục!"
"Chúng tôi yêu cầu xem đáp án!"
"Rechester chẳng lẽ muốn bao che cho kẻ gian lận sao?!"
Vô số học sinh ở phía dưới không phục gầm rú lên, đặc biệt là danh sách gần vạn học sinh bị đào thải rớt kia.
Đều là học sinh dốt, dựa vào cái gì Vân Mạt nộp bài thi trước tiên, lại có thể thông qua? Cô ta rốt cuộc có làm bài sao?
Đám thí sinh hò hét ầm trời, huấn luyện viên Vệ sau khi xin chỉ thị, liền hiển thị bài thi của Vân Mạt ở trên màn hình lớn.
Chỉ lựa chọn duy nhất một đáp án B trong một loạt các câu hỏi trắc nghiệm A,B,C,D của bài thi, quả thực làm cho đám học sinh đau lòng đến tận Thái Bình Dương đi, đấy là nếu Thái Bình Dương còn tồn tại mà nói.
Đám thí sinh phảng phất như bị vạn tiễn xuyên tim, che ngực lại, sao lại có thể có thao tác phô trương như vậy?
Vì cái gì bọn họ cực cực khổ khổ mất cả nửa ngày để làm đề thi, còn không bằng cô ta tùy tiện điền một cái!
Ngày hôm nay đã trở thành ác mộng của vô số học sinh.
Lâm Phàm Thành vọt tới trước mặt Vân Mạt, thập phần không thể tưởng tượng nổi hỏi, "Cậu đã chọn đáp án như thế nào vậy?"
Hắn đã tính toán đo lường qua, bộ tổ hợp Vân Mạt chọn, tuyệt đối có thể xếp vào tổ hợp tốt nhất dành cho học sinh dốt.
Dù làm cùng một đề thi, nếu không chọn giống như cô thì cũng tuyệt đối không chiếm được 370 điểm.
Vân Mạt nở một nụ cười quỷ quái, phun ra một chữ, "Đoán!"
Cậu mau tới "đoán" đi.
Ngày hôm nay đã làm vô số người gặp ác mộng, bọn họ mơ thấy một nữ sinh với hàm răng trắng, nói hai chữ: "Đoán đi!".