DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 37: Niềm tin thay thế 1

986 từ

"Tích… Bách Vạn Chu xác nhận chuyển khoản."

"Tích… Bách Vạn Chu đặt đơn một lần nữa."

Đuôi lông mày của Vân Mạt giương lên, "Nha ~"

Bách Vạn Chu: "Đại thần, thần tiên, cô không phải nói còn có dược thiện sao?"

Bách Vạn Chu: "Tôi đã nhận được thuốc viên kia của cô, bác sĩ gia đình đã kiểm tra qua, có tác dụng bổ dưỡng, nhưng tôi mạo muội nhắc nhở cô một tiếng, Tinh Tế không cho phép bán sản phẩm không có giấy chứng nhận GMP."

Bách Vạn Chu: "Đại thần, dược thiện làm như thế nào, có thể làm cho tôi không?"

Vân Mạt duỗi eo, nhìn ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài, hôm nay là một ngày tốt, có thể ra ngoài đi dạo.

Cô tùy tay gõ một câu trả lời: "800 tinh tệ một phần dược thiện, đến chạng vạng sẽ đưa tới chỗ cô!"

Sau khi nhận được tin nhắn trả lời, Liên Châu nhíu nhíu mày, cô nhớ tới dáng vẻ trang nghiêm của vị bác sĩ gia đình khi cầm những viên thuốc trên tay, trong lòng chợt thấy nhẹ nhõm.

Bác sĩ gia đình đã nhiều lần hỏi cô, đơn thuốc này đến từ đâu? Hắn cảm thấy đây là một phương thuốc thượng cổ. Cầm tờ giấy ghi công thức trên tay, hắn gọi một vài sinh viên thực tập lao vào viện nghiên cứu.

Vân Mạt xoay người trở về phòng bếp, bây giờ không phải là thời gian làm việc nên tất cả mọi người đang tụ ở bên nhau nói chuyện phiếm.

Vân Mạt từ trong phần thảo dược còn thừa lại, lấy ra mấy thứ hữu dụng, sau đó từ tủ lạnh lấy ra một con vịt và một con gà.

Vịt và gà là nguyên liệu thích hợp nhất để nấu dược thiện.

Đầu bếp Phương và những người khác nhìn thấy cô đun sôi "viên thuốc chính nghĩa" kia, đột nhiên cảm thấy axit trong dạ dày trào dâng, ngay lập tức tránh đi.

Vân Mạt bĩu môi, những kẻ phàm tục này...

Vịt tẩm thuốc, đúng như tên gọi, là một món súp vịt nấu kèm với thuốc, dùng trong chế độ ăn uống.

Đầu tiên cô trần thịt vịt và rau xanh, cho vào nồi hầm, sau đó cho ớt khô, gừng thái chỉ, hành lá, nước, đường và các nguyên liệu khác vào, quan trọng nhất là gói thuốc phối hợp. Cuối cùng đậy nắp nồi lại và đun trên lửa lớn, sau khi mở vung thì đun nhỏ lửa từ từ.

Cách làm món gà thần tiên cũng tương tự như vậy, trong cuốn "Điều Đỉnh Tập" có ghi chép về món ‘Gà hầm thần tiên này, điểm mấu chốt cũng là ở dược liệu nhét vào. Gà rửa sạch, cho vào nồi, thêm xì dầu, ninh nhừ thành canh. Bụng gà mềm chứa xương cựa, càng có lợi cho cơ thể con người.

Mấy ngày nay, khi nấu thuốc viên, Vân Mạt đã nắm chắc thuộc tính của các loại dược liệu.

So sánh với thuộc tính của các loại dược liệu trong trí nhớ, xóa xóa giảm giảm, đủ để cô tạo ra một phối phương đại bổ.

Vân Mạt không hề có hình tượng dựa vào khung cửa, nhìn cái nồi đang bốc khói, hai mắt đảo qua, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thời gian thực mau liền đến 5 giờ 30, Vân Mạt lại bắt đầu bận rộn với công việc phụ bếp của mình.

Hôm nay, có một người mới tên là Lưu Thiên Minh, nhờ hắn mà cô giảm được không ít việc.

Canh gà, canh vịt đều đã nấu xong, Vân Mạt gọi chuyển phát nhanh tới, dùng hết tầm 10 phút để đựng vào một cái hộp giữ ấm, cầm hộp gà Thần tiên đã được đóng gói cẩn thận đi tới cửa, thông qua đơn vị "Vận chuyển Quang Quang", gửi đi ra ngoài.

Đúng vậy, chính là "Vận chuyển Quang Quang", hiện tại đã do Vương Vũ Hinh toàn quyền khống chế.

Hôm nay là một ngày bình thường trong tuần, nhưng bàn của nhà hàng Phỉ Tư đã sớm được đặt kín hết.

Con trai của Chu Hồng Văn năm nay thi được ba điểm A, ông một mực cao hứng, mang theo cả nhà tới ăn mừng một phen.

Không đặt được phòng riêng, đành phải ngồi ở một cái bàn tròn trong khu vực tương đối hẻo lánh ở đại sảnh.

"Món ngon nhất ở nhà hàng này là súp gà nấm, chúng ta thử xem." Chu Hồng Văn rót một ly cho vợ và con trai.

Món súp gà này rất đặc biệt, được đặt ở trong một cái bát gốm màu tím.

Chu Tấn bưng lên một chén nhỏ, hít một hơi thật sâu, thật thơm … Không hổ là một bữa cơm tiêu hết một tháng lương của cha.

Nhưng mà từ từ! Không đúng nha! Phương hướng của mùi thơm này hình như không phải tỏa ra từ cái chén trước mặt hắn!

Chu Hồng Văn cũng hít hà vài cái, cầm chén đặt xuống rồi lại cầm lên, cuối cùng, ông cũng xác nhận mùi vị không phải là từ món súp gà trước mặt, mà là từ bàn bên cạnh.

"Hỏng rồi!" Đầu bếp Phương ở trong phòng hét lớn một tiếng, "Lưu Thiên Minh, có phải anh vừa bưng nồi vịt hầm kia ra ngoài hay không?"

"Đúng vậy",

Thanh niên trẻ tuổi, vẻ mặt hiền hậu nói: "Bàn 103 thúc giục nhiều quá, tôi liền bưng súp vịt ở trên bệ bếp của anh qua."

Đầu bếp Phương vỗ mạnh cái trán một chút, cùng đầu bếp Nguyễn hai mặt nhìn nhau, vị chua đã bắt đầu quay cuồng.

"Chẳng lẽ…là nồi canh “chính khí” kia của Vân Mạt?"