Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 34: Đọc nhiều điển tích 2
Hiện tại, có hai trăm vạn người đang theo dõi tài khoản Gọi Tôi Là Ba Ba, nhưng phần lớn trong số hai trăm vạn người đó đều là fan không hoạt động.
Xét cho cùng, những người nổi tiếng trên Internet cần phải thường xuyên tương tác, nếu không họ sẽ nhanh chóng bị quên lãng.
Cũng có một vài người tò mò nhảy lên xem hàng ngày, cố gắng thu hút sự chú ý của chủ nhân bài đăng.
Vân Mạt cẩn thận chụp một bức ảnh lá bùa may mắn có độ nét cao, tải lên, sau đó đánh dấu "500 may mắn, có hiệu lực 500 lần, 500 người chia sẻ đầu tiên sẽ nhận được lời chúc may mắn".
Sau một hồi suy nghĩ, Vân Mạt lại đánh dấu in đậm vào phần nhận xét: "Nếu vượt quá 500 lần, nó sẽ không hoạt động. Không nên chuyển tiếp sau hơn 500 lần."
Trên thực tế, cô thật sự đã suy nghĩ quá nhiều.
Hai trăm vạn fans kia, tuyệt đại đa số đều chỉ hứng khởi nhất thời, thuận tay ấn theo dõi cô. Nhưng người mà bọn họ theo dõi lại đặc biệt nhiều. Tài khoản của cô ngàn năm không phát một tin tức, trừ phi có người đặc biệt theo dõi, nếu không, sẽ thực dễ bị các tin tức khác bao phủ.
Sau khi cô đăng bài xong, hít sâu một hơi, ra vẻ bình tĩnh chờ đợi lực tín ngưỡng.
Nhưng cô cũng rõ ràng, đợi đám người kia ý thức được bùa chú của cô thực sự hữu dụng, thì cũng phải mất mấy ngày.
Nước xa không giải được cái khát ở gần, hiện tại vẫn phải tính toán con đường khác.
"Bác sĩ Tần….." Cô dùng giọng nói uyển chuyển nhất, ý đồ kêu lên sự chú ý của Tần Mộc.
"Có việc gì?"
Tần Mộc nhăn chặt mày, đề phòng nhìn cô.
Không có việc gì không đăng tam bảo điện!
Nhìn sắc mặt cô nịnh nọt như vậy, nói không chừng lại muốn lừa hắn.
"Anh giới thiệu cho tôi mấy người bệnh được không?" Vân Mạt chớp chớp mắt.
"Người bệnh gì? Cô muốn làm gì?" Tần Mộc lui về phía sau một bước, hỏi.
"Tôi có tay nghề mát xa cổ truyền, không cần tiền, anh dẫn tôi đi khoa hồi phục chức năng, tôi mát xa giúp bọn họ mỗi người năm phút, được không?"
Vân Mạt nghĩ, hiện nay cũng chỉ có mát xa là có thể ‘làm ít công nhiều’.
Dù sao, tay nghề mát xa của Vân tiểu thiếu chủ cũng là thiên hạ vô song.
Tần Mộc:……
Vân Mạt không đợi hắn cự tuyệt, một ngón tay ấn hắn ngồi xuống ghế….
Một giờ sau, bệnh viện số ba Liên Bang có một danh hiệu duyên dáng —— "Chuyên khoa bảo vệ sức khỏe của bệnh viện số ba", chuyên trị xương cổ, thắt lưng, cơ bắp vì vất vả mà sinh bệnh. Danh hiệu nhanh chóng lan truyền khắp Trung Ương tinh, người hâm mộ danh tiếng tiến đến xin thẻ chữa bệnh vô số.
Vì lý do này, cho đến một tháng sau, giám đốc Bệnh viện Số Ba còn không ngừng nhận được liên lạc từ các câu lạc bộ và trung tâm vật lý trị liệu khác nhau, quanh co lòng vòng hỏi thăm về vị sư phụ vật lý trị liệu thần kỳ kia.
Thậm chí còn có thông báo từ đơn vị phòng chống khiêu dâm và hoạt động bất hợp pháp, cảnh báo bọn họ không được phép hoạt động vượt quá phạm vi. Đường đường là bệnh viện Số Ba Liên Bang, làm sao có thể cung cấp dịch vụ "chăm sóc sức khỏe" được?!
Viện trưởng mặt đen như đáy nồi, bị oan quá…
Sau khi Vân Mạt thu hoạch được mấy chục lực tín ngưỡng từ người bệnh, rốt cuộc đan điền đã giảm bớt đau nhức.
"Có chút mệt mỏi, hôm nay đến đây thôi. Bác sĩ Tần, có thể đưa tôi ra ngoài một chuyến không?"
"Đi."
Biểu tình Tần Mộc hoảng hốt, cảm thấy thế giới quan mà hắn đã xây dựng hơn 20 năm qua đang chạy như điên trên con đường sụp đổ.
Hắn xem như đã minh bạch vì sao mà các nhân viên của nhà hàng Phỉ Tư sau khi nghe tin Vân Mạt xin nghỉ phép lại vội vàng tranh cướp giúp cô gánh vác công việc. Để cho người này thiếu nhân tình, ngày sau mới dễ nhờ vả cô ấn cho năm phút.
"Ủa……" Vân Mạt đi tới cửa, ánh mắt dừng lại ở trên một chiếc xe huyền phù màu đỏ, nhìn một hồi lâu.
Tần Mộc lập tức căng chặt cơ bắp, căng thẳng hỏi: "Sao vậy? Có phải xe lại sắp xảy ra chuyện gì không tốt không?"
Vân Mạt nghiêm túc nhìn chằm chằm Tần Mộc, nhìn đến khi hắn ra một thân mồ hôi lạnh.
"Sao……Sao thế? Chẳng lẽ, có liên quan tới tôi sao?" Tần Mộc có chút run lên.
"Không có, tôi chỉ hoài nghi, anh mấy năm nay đã học chủ nghĩa duy vật như thế nào vậy? Tôi chỉ là muốn nhìn xem chiếc xe kia bổ sung năng lượng như thế nào mà thôi." Vân Mạt nói.
Tần Mộc:……
"Không có việc gì thì đọc sách nhiều một chút, ít mê tín đi!", Cô vỗ bờ vai của hắn, nói lời thấm thía.
Tần Mộc cảm thấy thực “đau trứng”:…… Cô, một tên thần côn, còn đi khuyên người khác đọc nhiều sách hơn, ít mê tín đi?