DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 31: Cô ấy không thích hợp với anh 1

1046 từ

Vân Mạt vội vàng ngồi xổm xuống, bĩu môi với Tần Mộc ở đối diện, không tiếng động nói: "Có nội ứng, quầy số 7!"

Tần Mộc cũng đi theo nhìn chung quanh, trên mặt của năm tên cướp đều đội mũ trùm màu đen. Những người này không hề sợ hãi, cầm súng ngắn giơ lên cao.

Tên cướp cầm đầu bắn vào hệ thống camera giám sát, "xèo xèo", toàn bộ màn hình lập tức bị tắt.

Vân Mạt vừa mới quan sát, khi năm tên cướp xông vào, trong góc, một người đàn ông đang vừa điền vào mẫu đơn vừa gọi điện thoại. Ngón tay út lơ đãng hướng về phía cửa một chút…

Người đàn ông này đội một chiếc mũ trùm đầu, tóc dài ngang trán, đeo một chiếc kính râm che gần hết khuôn mặt nên rất khó nhìn rõ đường nét khuôn mặt hắn.

Bọn cướp này vừa vào một cái là đã đến được đúng vị trí, hiển nhiên đã có sự chuẩn bị từ trước.

Năm người ở bên ngoài, một người nội ứng, một người ẩn trong đám khách hàng.

Không lâu sau, hai người trong bọn cướp cầm theo cái túi đi đến quầy số 7, yêu cầu nhân viên công tác bên trong lấy tiền ra.

Hai tên đồng bọn khác thì quyết đoán nổ súng, bắn hạ hai nhân viên bảo vệ, cũng khống chế được hai người còn lại.

Trung Ương tinh đã yên bình quá lâu, công việc thường ngày của một nhân viên bảo vệ là hợp tác với người máy để duy trì trật tự. Người máy đã được thiết lập với ba điều luật không cho phép xâm hại con người, dưới tình hình hiện tại không sinh ra nổi một tia chống trả.

Ánh mắt Vân Mạt lạnh lùng nhìn tình huống trước mặt, cô dù sao cũng là một kẻ "da giòn", thân thủ nhiều lắm cũng chỉ linh hoạt một chút, nếu muốn tránh thoát khỏi súng ống, vậy quả thực là "nằm mơ nói mộng".

Huống chi, kẻ đối diện còn là một người đàn ông to lớn, khỏe mạnh.

Có lẽ tiếng khóc nức nở và tiếng la hét trong đại sảnh đã làm gia tăng sự lo lắng, khẩn trương của bọn cướp.

Một người trong bọn chúng đá một phát về phía người đàn ông cách hắn gần nhất, sau đó hướng trần nhà bắn một phát súng.

"Pằng" thanh âm của súng vang lên khiến mọi người sợ tới mức run rẩy.

"Nếu không muốn chết thì câm miệng ngay cho tao!"

"Thằng ba, đừng nhiều chuyện!" Tên cướp cầm đầu ngăn lại hắn, sau đó hướng về phía đám con tin trong phòng, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Chúng tôi chỉ cần tiền, hy vọng các người không hành động lung tung, nếu không……"

Ngữ điệu của bọn cướp càng bình thản thì càng làm cho tâm lý của mọi người bên trong thêm sợ hãi.

Giữa một tên lưu manh có văn hóa và một tên lưu manh vô văn hóa, khẳng định là kẻ phía trước càng đáng sợ hơn.

Quả nhiên, hắn một bên nói, một bên hướng về phía bảo vệ bắn một phát súng, nhân viên bảo vệ ngã xuống mặt đất, dưới thân bê bết máu.

Tất cả mọi người đều không dám nhúc nhích, nhất thời im lặng như ve sầu mùa đông!

Bọn cướp đứng trước quầy, nhanh chóng lấy tiền, được người của bọn chúng nội ứng, động tác rất nhanh, trước và sau không đến 30 giây, chúng gần như đã đào rỗng toàn bộ tiền giấy và thẻ card không định danh của ngân hàng này.

"Tất cả đã xong rồi! Đại ca!"

Bọn cướp xách túi bước ra ngoài, một tên nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi xổm bên cạnh, trên tay ôm chặt một chiếc túi, cảnh giác nhìn bọn chúng.

Hắn thấy cái túi kia cũng không nhỏ, người phụ nữ lại ôm chặt đến vậy, hẳn là không ít tiền, hắn duỗi tay liền giật lấy.

Người phụ nữ ôm chặt túi không buông tay: "Đây là vốn quay vòng của công ty tôi, không thể cho các anh."

Tên cướp dùng sức kéo, khiến người phụ nữ cũng bị kéo lại đây, nhưng vẫn chưa thể đoạt được cái túi.

Bên ngoài đã vang lên tiếng cảnh báo, cảnh sát tinh tế sắp đến.

Tên cướp tức giận, nhấc chân lên đạp một cái, "Con khốn, buông tay ra cho tao!"

Người phụ nữ không biết lấy dũng khí từ đâu, chẳng những không có buông tay, còn trực tiếp lao tới, giật cái mũ trùm đầu của hắn xuống, một khuôn mặt râu ria xồm xoàm lộ ra.

"Mày muốn chết sao!?" Tên cướp tức giận nói.

Một tên cướp khác xoay người định bắn.

Vân Mạt lạnh nhạt nhìn, nếu bây giờ cô không ra tay, người phụ nữ này nhất định sẽ chết.

Chính là hiện tại!

Trong nháy mắt, khi tên cướp kia chuẩn bị nổ súng, Vân Mạt nửa ngồi xổm xuống, hai ngón tay nhanh chóng điểm huyệt giữa hai chân của hắn, sau đó đánh một phát lên phía trên cánh tay của hắn.

"Rầm!"

Đầu gối trái tên cướp kia mềm nhũn, đột nhiên quỳ rạp xuống đất, súng cũng rơi mất.

Tên cướp giằng túi thấy thế sửng sốt, hỏi: "Anh hai, anh làm sao vậy?"

Vân Mạt giơ chân đá văng khẩu súng trên tay của tên cướp giằng túi, theo đà tiến lên, đột nhiên thít chặt cổ hắn.

"Mày muốn chết!"

Tên cướp đang quỳ rạp giơ súng hướng về phía đầu của cô, Vân Mạt liền lăn một cái đến phía sau của người máy.

Đoạn đánh nhau này tổng cộng kéo dài chưa đến hai mươi giây, nhưng cũng đủ để khiến cho khung cảnh lại lần nữa hỗn loạn lên, mọi người đã bắt đầu phản kháng.

Tần Mộc trộm dán phù phòng ngự ở phía sau lưng người máy phục vụ, lên tiếng chỉ huy chúng nó dùng thân thể cao lớn xếp thành một hình tam giác, tạm thời chắn ở phía trước mọi người.