Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 22: Nhà hàng Phỉ Tư 2
“A Mộc, tôi nhìn thấy xe của anh? Anh học kỹ năng lái xe từ khi nào vậy? Làm thế nào để có thể lái xe phiêu như vậy?” Thiết bị đầu cuối của Tần Mộc vang lên không biết bao nhiêu lần, hình như là thư báo của một người quen.
“A Mộc, bớt chút thời gian dạy cho tôi đi.”
Tần Mộc không hề trả lời.
Tôn Hướng Minh đang lái xe ở làn bên cạnh, rất tò mò, hận không thể đuổi theo để hỏi ngay lập tức.
Thực nhanh đã đến bãi đậu xe của nhà hàng Phỉ Tư, người máy chỉ huy nhìn thấy một chiếc xe huyền phù màu xanh da trời xuất hiện phía trên với tốc độ cực nhanh, khi dừng lại, thân xe cơ hồ đều run lên.
Sau khi đỗ xe, Vân Mạt dáng người nhẹ nhàng uyển chuyển từ trên xe nhảy xuống.
“Ra ngoài đi.” Vân Mạt gõ cửa sổ của ghế phụ, mặt đầy vui sướng.
Cửa xe đột nhiên bị đẩy ra, Tần Mộc hai chân run rẩy, loạng choạng đi tới bên cạnh thùng rác, ấn tay phải lên ngực, há mồm liền nôn.
……
“Bác sĩ Tần, người mà anh muốn đảm bảo chính là cô ấy sao?” Đôi mắt giám đốc Ôn loé sáng, lịch sự hỏi.
Nhà hàng Phỉ Tư là một nhà hàng năm sao nổi tiếng khắp tinh tế, từ trước đến nay lấy mỹ thực làm chiêu bài.
Chủ quán tôn trọng sự tự nhiên nên đây là nhà hàng duy nhất ở Trung Ương Tinh sẵn sàng thay thế robot bằng nhân công giá cao.
Nhưng chính vì đặc điểm này mà khách hàng đổ xô tìm đến.
“Là cô ấy, tình huống trước đó đều đã nói qua với ngài.”
Sắc mặt Tần Mộc vẫn có chút tái nhợt.
“Vân Mạt đúng không, cô biết làm những gì?” Giám đốc Ôn nhìn Vân Mạt từ trên xuống dưới, trong lòng âm thầm đánh giá và chấm điểm.
Người Lam Tinh: Đánh giá kém
Phụ nữ: Trung bình.
Tuổi: Còn quá trẻ.
Mức lương mong muốn: Trung bình.
Kinh nghiệm làm việc: không có, đánh giá xấu.
Người bảo lãnh: Tốt.
"Tôi có tài nấu nướng của một đầu bếp hàng đầu." Vân Mạt nhìn thấy ánh mắt ghét bỏ của hắn, thầm nghĩ, e rằng không dễ ở lại đây, nên cô cứ mạnh dạn chém gió trước đã.
Giám đốc Ôn: …. “Cô có biết chúng tôi tuyển nhân viên làm việc gì không?”
Tần Mộc đưa tay lên đỡ trán.
Vân Mạt: “Không phải làm việc trong phòng bếp sao?”
Giám đốc Ôn không nhịn được muốn tiễn cô đi: “Không phải đầu bếp, là người giúp việc nhà bếp!”
Vân Mạt cũng có chút ngoài ý muốn, ở Tinh Võng khắp nơi đều là người máy, cư nhiên vẫn còn dùng đến người rửa rau, thái rau sao?
“Ồ, tôi rất khỏe, tôi có thể làm được.” Vân Mạt nói theo, cô không muốn quay trở về tiếp tục chịu đựng sự quấy rối của người máy.
"Giám đốc Ôn, ông giúp cô ấy một chút được không? Cô gái này cũng không dễ dàng.”
Tần Mộc thấp giọng thảo luận, "Nếu thời gian thử việc không thích hợp, ông có thể thay đổi, được không?"
Giám đốc Ôn giơ tay kiểm tra thời gian, cũng sắp đến giờ cao điểm, cho bác sĩ mặt mũi, sau này nhất định sẽ không thiệt.
“Được rồi, cô đi theo tôi.” Giám đốc Ôn một bên nói, một bên dẫn cô đi đến phòng bếp.
"Bên này là rau củ mới đến, còn có đồ ăn cần chế biến, bát đĩa khách ăn xong thu dọn trở về cần sắp xếp một chút, để người máy rửa sạch..."
Vân Mạt than thở trong lòng. Trong đời cô ghét nhất hai việc: một là rửa rau, hai là rửa bát. Quên đi, coi như trời đã giáng sứ mệnh…
Tần Mộc chờ cô sắp xếp xong, trao đổi thông tin liên lạc rồi mới xoay người chào tạm biệt.
Trước khi đi, hắn nhịn không được hỏi một câu: “Nếu cô nguyện ý, giúp bạn của tôi tính một quẻ, không phải thực dễ dàng kiếm được nhiều tiền sao?”
Vân Mạt nghiêm túc nhìn hắn: “Tôi đã nói rồi, chỉ tính cho người có duyên, không phải là tôi nói bừa.”
“Vì sao lại vô duyên với bạn tôi?” Tần Mộc khó hiểu hỏi.
“Sau khi anh trở về, thân mang hồng quang, biểu hiện hẳn là đã ở cùng với quý nhân. Người này trước mắt khí vận cực tốt, không cần tương trợ. Đoán mệnh là hỏi thăm bí mật thiên cơ, ảnh hưởng phúc vận, không thể tùy ý.”
“Vậy có thể kết giao bạn bè không?” Tần Mộc chưa từ bỏ ý định.
“Có duyên sẽ gặp.”
“Nếu, ý tôi là nếu thật sự gặp được người cần giúp đỡ thì sao?” Tần Mộc hỏi.
“Những việc tích công đức, nói chung tôi sẽ không từ chối. Anh có thể bảo người đó liên hệ trực tiếp với tôi.” Vân Mạt vẫy vẫy tay, đi vào phòng bếp.
Tần Mộc đứng ngốc lăng tại chỗ một lát, cảm thấy vô pháp lý giải cảnh giới tinh thần của cao nhân.
Trước đó, cô vì 80 tinh tệ chủ động nói với hắn nửa ngày, hiện tại còn phải là người có duyên mới làm? Còn kiếm công đức?
Vân Mạt một bên xoay người, một bên tiếc nuối nói thầm: “Vân Mạt, mộc vượng thiếu kim, cần có hỏa trợ, kỵ thổ quá nhiều. Vương Minh Đào, mệnh thổ thiếu hỏa, cần tránh mộc…”
“Bát tự không hợp, đáng tiếc một khách hàng lớn!”