Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 20: Fanboy đầu tiên 2
"Tôi đã nói với anh, một ngày ba quẻ, chỉ tính cho người có duyên, đúng không?" Vân Mạt nói.
Tần Mộc: "Anh ấy có rất nhiều tiền!"
Vân Mạt: "Ờ."
Tần Mộc: …. "Cô không phải thiếu tiền sao?"
Vân Mạt: "Ờ "
Tần Mộc: …. "Cô rốt cuộc muốn như thế nào?"
Vân Mạt đang xem cơ cấu từ thiện của Trung Ương Tinh, nghe vậy có chút không kiên nhẫn, ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Cái gì? Nghĩ như thế nào? Tôi muốn phỏng vấn vào nhà hàng Phỉ Tư, không muốn nằm mộng, tôi muốn làm một công dân tốt."
Tần Mộc: …. Đây là đem lời hắn nói, còn nguyên trả lại cho hắn!? Cô có thể đừng để bụng như vậy được không?
"Mấy giờ đi? Hôm nay tôi tan tầm sớm." Tần Mộc nâng cổ tay lên, xem giờ, ba giờ rưỡi, thuận tiện có thể ở đấy ăn cơm chiều trước giờ đi làm buổi tối.
Vân Mạt không có đáp lại, mà mở tiểu trình Tinh Võng ra, đổi thời gian.
Tần Mộc tò mò hỏi: "Đây là cái gì?"
"Anh đã nghe qua ngày hoàng đạo chưa?" Vân Mạt hỏi.
Tần Mộc gật đầu.
"Hôm nay là ngày Định, là ngày tốt để thu dọn bếp núc, yến hội, ký hợp đồng đại cát, không nên kiện tụng, chữa bệnh, xuất sư."
Tần Mộc nghe như lọt vào trong sương mù: "Cho nên?"
Vân Mạt nhìn biểu tình nghiêm túc của hắn, suy nghĩ một chút, cảm thấy chính mình ở Tinh Võng một mình cô đơn, nhiều lúc thật bất tiện.
Nhân phẩm của người này không tồi, giá trị tín ngưỡng hẳn cũng là do hắn cống hiến, đây là lương thực cho tinh thần lực của cô, đối với người một nhà luôn tốt hơn một chút, đây là nguyên tắc của Vân Mạt.
Vân Mạt ngồi thẳng lưng, thập phần nghiêm túc nói: "Thanh Long, Kim Quy, Thiên Đức, Ngọc Đường, Tư Mệnh, Minh Đường, đây là sáu hoàng đạo. Ngày hoàng đạo chính là sáu hoàng đạo đối ứng với ngày."
"Như vậy ngoại trừ sáu hoàng đạo, còn có sáu ngày Tiểu Hoàng đạo, kiến mãn bình thu hắc, ngoại trừ quy định chấp hoàng, mở thành đều có thể dùng được, chính là nói sáu Tiểu Hoàng này."
Tần Mộc: …. nghe không hiểu gì hết. Hắn chỉ muốn biết là mấy giờ thì đi mà thôi.
“Tôi đổi tinh lịch thành lịch địa cầu cổ, đổi một chút, hôm nay là mười hai kiến tinh trung, ngày Định, cho nên chuyện kiện tụng của anh bất lợi."
Vân Mạt nói.
Tần Mộc hắc tuyến đầu đầy: "Tại sao cô không nói sớm?"
Vân Mạt: "Nói với anh sớm thì có thể lùi lại ngày mở phiên toà không? "
Tần Mộc …. "Vậy cô đã tính được chưa? Mấy giờ thì đi?"
"Bốn giờ rưỡi xuất phát, là giờ lành của ngày hôm nay, vạn sự đại cát."
Tần Mộc cảm thấy từ trước đến nay mình là người không hề có rào cản giao tiếp, nhưng hắn ở trước mặt cô gái nhỏ này lại bị cứng họng vô số lần, lần sau so với lần trước còn nhiều hơn.
"Vậy thì, bốn giờ rưỡi tôi sẽ quay lại tìm cô."
"Ờ." Vân Mạt vẫy vẫy tay một cái: "Lui xuống đi."
Tần Môc: … lui cái em gái nhà cô!
Hắn hỏa khí mình đầy, xoay người đi ra ngoài, trong lòng lại càng xem thường chính mình thêm cả trăm lần. Đây là đại sư rắm chó gì, chỉ là một tên lừa đảo.
"Chờ một chút.", Vân Mạt bỗng nhiên nghĩ tới cái gì.
"Làm sao? "Tần Mộc tức giận quay đầu lại.
"Anh giúp tôi nhìn xem, ở Trung Ương Tinh, tổ chức từ thiện nào tốt, đáng tin cậy?" Vân Mạt chỉ vào ba tổ chức được xác định trên màn hình.
"Cô không phải biết tính sao? "Tần Mộc hỏi
"Giết gà cần gì dao mổ trâu." Vân Mạt đáp.
"Tổ chức này đi, quỹ Linh Yêu Yêu, nghe nói tổ chức này danh tiếng tốt."
Tần Mộc tuỳ tay chỉ một cái, chính hắn cũng thường xuyên quyên tặng ở đây.
"Ánh mắt anh không tồi." Ba quỹ mà Vân Mạt chọn ra, đều là cô cảm thấy tràn ngập ánh sáng công đức, quỹ Linh Yêu Yêu này đứng số một, bảo Tần Mộc xác nhận, chỉ là muốn làm một đảm bảo kép.
"Tinh …" Theo tiếng chuyển khoản thành công, Vân Mạt thở phào nhẹ nhõm, nằm úp sấp xuống giường, không để ý hình tượng.
"Cô…." Tần Mộc có chút khiếp sợ, hắn tận mắt nhìn thấy, cô gái này chỉ có 164 tinh tệ, lại chuyển một nửa đi.
Đây là tấm lòng như thế nào?
Hắn nhịn không được, lại muốn đổi cách nhìn của hắn đối với Vân Mạt.
Nếu Vân Mạt biết hoạt động tâm lý của hắn, nhất định sẽ tặng cho hắn hai chữ "đồ ngốc!"