Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 8: Không tin cô ấy 1
Bà Cô Bên Cạnh: “Giải Ưu Tiểu Năng Thủ này chẳng lẽ là một thám tử tư?”
‘Đoan Môc Nữ Vương” trả lời ‘Bà Cô Bên Cạnh’: “Hẳn là vậy đi, cô xem câu đối của cửa hàng cô tôi kìa- ‘thiên địa vạn vật, không gì không biết’. Đây còn không phải là nói, bất luận sự tình gì của chúng ta đều có thể điều tra ra được sao? “
Quần chúng ăn dưa: “Có đạo lý, có đạo lý!”
….
Chờ đến khi Vân Mạt trở về xem lại, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.
Thiết bị Trí Não thu được không ít người muốn kết bạn, nhưng đa số là quảng cáo, thương nhân quả thực có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào, ngay cả tài khoản của cô cũng có thể lập tức quảng cáo!
Cũng có một số ít người yêu cầu cô theo dõi một số người nhất định, cung cấp bằng chứng như ảnh và đoạn ghi âm.
Vân Mạt chỉ có thể quay lại đọc các bài đăng, xem xong cô thật không thể nói nên lời.
Không một người tin tưởng cô có thể tính ra, bọn họ tình nguyện tin cô là một thám tử hoặc là một hacker!
Vân Mạt thở dài một tiếng, quyết định rời đi.
Cửa hàng của cô không phải là không có ai đánh giá sao?
Vậy thì cô tự khoác áo choàng (dùng níck ảo), viết khen ngợi cho chính mình, hẳn có thể tăng lên vài điểm nhân khí đi.
Treo vài tài khoản, tỉ mỉ biên soạn ra mấy chục đánh giá, theo thứ tự gửi đi.
Vài giây sau, phía dưới cửa hàng của cô liền xuất hiện mấy lời bình:
“Cửa hàng có tâm quá, thật đúng là cái gì cũng đều biết!”
“Nhà tôi năm kia mất chậu hoa, nhờ đại sư chỉ điểm đã tìm được.”
“Đại sư thật lợi hại! Tôi nghe đại sư nói, hôm nay ở công ty nói ít đi, ra cửa đi hướng đông, quả nhiên không có gặp phải người xấu, trên đường về nhà còn gặp giám đốc bị hỏng xe, đưa giám đốc về một đoạn đường…”
Vân Mạt tự đăng bài đánh giá chính mình.
Qua một lúc sau, nụ cười trên mặt cô liền cứng lại.
Tình huống này là thế nào? Vì sao sau mỗi bài đăng đều có đánh dấu.
Con mẹ nó! Đánh dấu hai chữ “Vân Mạt”!
Vân Mạt đột nhiên toát mồ hôi lạnh toàn thân, lúc này mới nhớ tới thương trường Tinh Võng, để chuẩn hoá công tác quản lý và ngăn chặn những bình luận sai lệch, những chiếc áo choàng đều được gắn với thông tin nhận dạng cá nhân, một tài khoản có thể có n biệt danh, nhưng nếu bạn mặc áo choàng để giả vờ làm khách. Nó sẽ trực tiếp bị bóc ra.
Chết tiệt, thế này con mẹ nó thật là quá tàn nhẫn!
Vân Mạt chạy nhanh xóa từng bình luận của mình đi, vì vậy, cửa hàng lại khôi phục thành không có một ai tới hỏi thăm, không có bất luận bình luận gì.
Vân Mạt nằm ở trên giường vô cùng hậm hực.
Ở trong hoàn cảnh công nghệ có thể giải quyết được hầu hết các nhu cầu của con người, bạn muốn khiến cho người khác tin tưởng phong thủy có thể thay đổi vận thế, loại sự việc huyền diệu khó có thể giải thích này, vô pháp dùng nguyên lý giải thích của đồ vật, thì không khác gì người điên nói mộng.
Vân Mạt nằm trong chốc lát, phân tích có phải bởi vì cửa hàng tuyên bố quá khoa trương, làm người nhìn thôi đã thấy sợ hay không?
Cô cân nhắc nửa ngày, có nên nhận một đơn hàng miễn phí hay không.
Năm phút sau, Vân Mạt không có tin tức gì, tiếp tục vào cửa hàng Tinh Võng, chuẩn bị sửa chữa phạm vi buôn bán một chút.
“Bắp Cải đã đặt đơn hàng đầu tiên của bạn, chúc mừng bạn khai trương, xin vui lòng kiểm tra đơn hàng.”
Vân Mạt trợn trừng hai mắt, máu huyết cả người như sống lại.
Tâm tình của cô vô cùng kích động, nhấn mở bức thư ủy thác đầu tiên của khách hàng.
“Tôi là Bắp Cải, ba của tôi bị thương nặng và hôn mê. Mẹ kế của tôi cả ngày ở ngoài. Tôi hoài nghi bà ta đang có kế hoạch mưu đoạt sản nghiệp của ba, cô giúp tôi 24 trên 24 giờ nhìn chằm chằm bà ta.”
“ ….”
Vân Mạt lại nghẹn, ngụm khí này lên không thể, xuống không xong! Thế này vẫn là coi cô thành thám tử tư nha.
“Tinh…” Trí Não lại nhắc nhở.
“Tài Phú Bảo của bạn đã nhận được 30.000 tinh tệ, hình thức thanh toán là trả trước, sau khi hoàn thành ủy thác mới được sử dụng.”
Vân Mạt đang định liên hệ với đối phương để hủy bỏ đơn đặt hàng, ngón tay chợt dừng lại một chút.
“Tinh…” Thiết bị Trí Não lại vang lên.
“Khách hàng đã chọn phương thức giao dịch trả một đền ba. Nếu đơn hàng không thể hoàn tất trong vòng một tuần, khách hàng sẽ được bồi thường gấp ba.”
Vân Mạt …. Tinh Võng, mày là ba của tao, có người lừa con gái như mày sao?
Sao cô lại không biết có quy tắc hại người như vậy? Không phải cô chỉ mở phạm vi buôn bán có chút lớn thôi sao?
Đôi mắt Vân Mạt nhìn về phía phạm vi buôn bán, cảm thấy tim mình như sôi trào lên.
Trước mắt, mặc kệ cửa hàng có kiếm được tiền hay không, nếu lại có thêm mấy khách hàng như thế này, muốn cô giải quyết mấy vấn đề như vô sinh, hoặc là không nói hai lời liền trả tiền trước, vậy thì có thể làm cho cô thiếu nợ cả Ngân Hà đi.
Nhịn xuống đau răng, cửa hàng Vân Mạt chỉ giữ lại hai lựa chọn: Thám tử tư (chỉ cung cấp kết quả, không cung cấp chứng cứ), Y sư (chỉ tiếp mệnh không tiếp người)
Như vậy sẽ không còn vấn đề gì nữa, đúng không?
Vân Mạt lại liên hệ Cải Bắp: “Đơn hàng của anh, tôi nhận.”
Cải Băp: “Ừ.”
Vân Mạt: “Xin vui lòng cung cấp thông tin đầy đủ của người cần điều tra.”
Cải Bắp: “Không phải cô không điều gì không biết sao? Thỏa thuận ủy thác của tôi có nói rằng cô không có quyền từ chối đơn ủy thác của tôi, nhưng một khi cô xác nhận nó, cô sẽ phải thông qua khảo nghiệm. Tìm được mẹ kế của tôi, chính là khảo nghiệm.”
Vân Mạt : …. Còn có thể lựa chọn cự tuyệt không…!?
Cô kéo thanh điều khiển về góc cuối cùng bên phải của điều khoản, liền phát giác trong thỏa thuận ủy thác có dùng những kí tự siêu nhỏ để biểu hiện bốn chữ kia ‘Chấp nhận khảo nghiệm hay không’, trả lời mặc định là ‘Có’.
Haha…đúng là ba đểu nha!