DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 5: Đi đến cửa hàng trực tuyến 3

1000 từ

Kiếp trước cô chỉ chú trọng tu hành, chẳng phải quan tâm đến củi, gạo, mắm, muối.

Nhưng ngay cả thế kỷ 21 còn có cửa hàng online, không đến mức Tinh Võng không có, về lý thuyết cô cũng có thể lên mạng mở một cửa hàng.

Trí não thật sự dễ sử dụng, dễ sử dụng hơn nhiều so với di động thông minh, màn hình còn có thể biến to, biến nhỏ.

Vân Mạt nghiên cứu trong chốc lát, trực tiếp chạy tới trung tâm mua sắm của Tinh Võng đăng ký một cửa hàng.

Tên cửa hàng liền dùng bảng hiệu của dòng họ Vân năm đó: “Hoa Hạ Dịch Phong Đường”.

Để gia tăng độ uy tín cho cửa hàng, việc đăng ký cửa hàng cần điền nhiều thông tin cá nhân và đưa cho khách hàng xem, điều này tương tự như sự khác biệt giữa cửa hàng Tao bao thông thường và cửa hàng Tao bao đảm bảo ngày trước.

Vân Mạt nghĩ đến khuôn mặt mình, quá trẻ, lại ở một mình, nên sợ người theo dõi.

Vì thế trong nhiều lựa chọn, cô lựa chọn bảo mật cửa hàng cấp bậc tối cao SSS. Cô sẽ không tải lên bất kỳ thông tin cá nhân nào. Cô tình nguyện trả nhiều tiền hơn cho nền tảng mua sắm, để trung tâm mua sắm đó có thể cung cấp cho cô các đảm bảo bổ sung, cũng từ chối tiết lộ thêm thông tin cá nhân.

Tiền là quan trọng, nhưng an toàn còn quan trọng hơn.

Shop online của Tinh Võng so với năm đó đã mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, thậm chí còn cho phép khách đăng nhập ảo. Ở trên Tinh Võng đi dạo một loạt cửa hàng, bạn sẽ có cảm giác giống như đang đi dạo cửa hàng thật.

Đến nỗi đối với cách bài trí của cửa hàng, ngoài việc nhìn vào gu thẩm mỹ của chủ tiệm, còn có thể dựa vào tiền để làm việc. Nếu có tiền, bạn có thể thuê kỹ thuật viên chuyên nghiệp, mua các loại vật liệu trang trí, thậm chí có thể quảng cáo trong không gian quảng cáo của trung tâm thương mại.

Nhưng cái chính là, tiền ở đâu!!?

Vân Mạt cắn chặt răng, chủ nghĩa tư bản vạn ác, cư nhiên có thể đứng vững nhiều năm như vậy, ngay cả đến thời đại tinh tế cũng không buông tha!

Tiền tính là cái gì chứ!!?

Tuy nhiên, sau một loạt những thao tác này, tài khoản của cô bây giờ chỉ còn lại bốn tinh tệ, ngay cả cái bình hoa cũng không mua nổi.

Vân Mạt dứt khoát không trang trí gì cả, cô tự tay viết tên cửa hàng, treo lên một bộ câu đối, xây dựng ra dáng vẻ của cao nhân.

Lịch sử không phải đã dạy chúng ta sao?

Những thứ mà mọi người không hiểu được, thường có sức hấp dẫn lớn, chẳng hạn như tranh của danh họa Picasso …@-@

Bằng cách này, cửa hàng tiêu tốn ít tiền nhất của Trung Tâm Thương Mại Tinh Võng Liên Bang ra đời.

Trên cửa của cửa hàng là hình quyển sách có ghi “Tứ Cửu Dịch Học Đường.”

Hai bên trái, phải của cửa hàng có hai câu đối ghi “Thiên địa vạn vật không gì không biết, âm dương bát quái sinh tử sáng tỏ.”

Đặt nhắc nhở định kỳ, Vân Mạt rời khỏi cửa hàng.

Đây là lần đầu tiên cô ra tay kiếm tiền, tâm tình hồi hộp nhưng cũng đầy kỳ vọng, còn có chút cảm giác hưng phấn.

Năm phút trôi qua …

Mười phút trôi qua …

Nửa tiếng đã trôi qua …

Vân Mạt đã mở cửa hàng ra không biết bao nhiêu lần, kiểm tra không dưới mười lần xem có phải có vấn đề gì xảy ra với nhắc nhở do chính mình đặt ra hay không?

Nhưng cửa hàng thực sự không có một mống khách.

Lưu lượng của khu mua sắm không hoạt động sao?

Vân mạt nhìn vào số lượng thống kê ở góc trên bên phải.

Số lượng người trong trung tâm mua sắm ngày hôm nay là 50 tỷ….

Số người vào tiệm: 0 người

Điểm đánh giá cửa hàng: 0.

Vân Mạt nghẹn một hơi ở cổ họng, nuốt không xuống,nhổ không ra…

Điều này là phản khoa học!

Nhớ năm đó, người cầu Vân gia cô xem bói xếp hàng vô số kể.

Vậy mà Tinh tế này, dù không có tín ngưỡng, nhưng cũng không đến mức ngay cả một người tò mò cũng không có chứ…?

Vân Mạt không biết, bởi vì cửa hàng của cô bài trí quá đơn sơ, lại che giấu thông tin, trực tiếp bị Tinh Võng đánh dấu là công ty lừa đảo.

Dù thật sự có ai vì tò mò muốn đi vào, nhưng nếu nhìn thấy 0 viên tinh đánh giá, cùng với đánh dấu “kẻ lừa đảo hư hư thực thực” của Tinh Võng, đều sẽ dừng bước.

Đây là điều Vân Mạt không nghĩ tới.

Trong lòng cô còn đang tâm tâm niệm niệm chờ khách tới cửa, không ngờ mình đã bị Tinh Võng đào hố.

Một giờ sau Vân Mạt thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa.

Một ngụm máu bị nghẹn ở nơi ấy, khó chịu khôn cùng.

Kỳ vọng lớn bao nhiêu, thất vọng lớn bấy nhiêu. Câu này là để nói chính cô.

Không được! Phải nghĩ cách cứu lấy chính mình!!!

Khoé mắt Vân Mạt nhìn thấy người máy chữa bệnh đang tới đây, trên tay dường như còn cầm theo tờ giấy.

Ngay lập tức, đầu Vân Mạt nghiêng sang một bên, nằm thẳng ngay đơ trên giường, chuẩn bị giả chết.

Người máy không biết nguyên do, kiểm tra trên dưới một lượt, rất có tư thế chuẩn bị cho cô xuất viện…