Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 3: Đi đến cửa hàng trực tuyến 1
“Vào rạng sáng hôm nay, Liên Bang trung ương đã phóng 15 tên lửa liên hành tinh, đến khu 12 của Lam Tinh, gây ra thương vong cho hàng triệu dân thường.”
“Khu 12 của Lam Tinh đã nâng lá chắn lên, nhưng không có chặn thành công tên lửa nào…”
Âm thanh phối hợp với hình ảnh một cô gái duyên dáng trên màn hình, nhưng từ ngữ nói ra lại vô cùng lạnh lùng.
“Tít tít…” Thiết bị trí não trên cổ tay Vân Mạt vang lên tiếng nhắc nhở dồn dập.
“Cuộc gọi của anh cả, có nghe hay không?”
Vân Mạt giơ tay kết nối video.
Trên thiết bị đầu cuối của trí não xuất hiện một gương mặt đẹp trai nhưng vô cùng phờ phạc, “Anh…?!”
“Vân Mạt, có phải máy bay em ngồi xảy ra chuyện không? Hiện tại em thế nào rồi?”
Vân Phong cau mày hỏi cô.
Vân Mạt có chút không quen với sự lo lắng quan tâm của hắn, nhưng vẫn đáp lại theo bản năng, “Bị rơi vỡ!”
“Em ở đang ở bệnh viện sao?” Vân Phong nhìn thấy bức tường màu trắng như tuyết sau lưng cô, cau mày hỏi.
“Đúng vậy, nhưng hiện tại em không có việc gì.”
Vân Phong mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại.
“Anh, Lam Tinh bị giáng cấp sao?”
Vân Mạt hỏi, cảm giác chua xót trào dâng trong lồng ngực.
Anh cả đã cố gắng lý luận ở hội nghị Ngân Hà, trách cứ Trung Ương Tinh khiêu khích vô lý. Đồng thời đưa ra một loạt bằng chứng chứng minh Lam Tinh không có dấu hiệu phản loạn, nhưng phần lớn đại biểu tham dự hội nghị đều lắc đầu, đứng dậy bỏ đi…
A! Hành tinh yếu không có quyền ngoại giao.
Là bởi vì Lam Tinh mới phát hiện ra nguồn năng lượng cơ giáp sao?
Những chính trị gia vẻ ngoài đạo mạo kia liền tạo ra một tội danh, nhất định phải phá hủy một tinh cầu sao?
Thật không thể tưởng tượng nổi, hệ thống phòng ngự mà cha mẹ cô đã mất cả đời để nghiên cứu xây dựng lại không thể ngăn nổi dù chỉ một quả tên lửa vệ tinh???
Quả thật lạc hậu liền bị đánh.
Vân Mạt giơ tay che ngực trái, lẩm bẩm bằng âm lượng gần như không thể nghe thấy được: “Cô yên tâm, tuy không phải tôi cố ý đoạt xá cô, nhưng tôi đã chiếm sinh mệnh của cô, việc cô muốn làm, tôi sẽ giúp cô hoàn thành!”
Sau khi cô nói xong câu này, cảm giác chua xót trên ngực dần biến mất.
“Vân Mạt, tất cả mọi thứ phải dựa vào chính mình.”
Vân Phong nói chuyện thêm một lúc với cô, sau đó liền cúp máy.
“Tít tít…” thiết bị trí não lại một lần nữa vang lên.
Vân Mạt ấn mở ra, liền nhìn thấy, là một email đến từ trường đại học số một Liên Bang.
“Thân gửi bạn học Vân Mạt, xét thấy thấy trình độ thể chất của bạn thấp, tinh thần lực cũng không đủ đáp ứng tiêu chuẩn nhập học của trường chúng tôi. Chúng tôi rất tiếc phải thông báo với bạn rằng, bạn không thể vào đại học Tổng Hợp Đệ Nhất Liên Bang ….”
”A..ha ha..” Vân Mạt cười tự giễu.
Tưởng cô không biết sao?
Khi bọn họ còn là hành tinh tài nguyên cấp C, đã cung cấp cho trường đại học đó bao nhiêu tài nguyên? Đừng nói là cho cô vào đó học, dù cho có dẫn thêm mấy tên ngốc đi vào, hiệu trưởng vẫn tươi cười tiếp đón.
Bây giờ, vừa mới bị giáng cấp xuống hạng D, liền vội vàng muốn xoá sạch quan hệ như vậy?
Cùng lúc đó, tại đại sảnh của đại học Tổng Hợp Đệ Nhất Liên Bang cũng tràn ngập những ý kiến khác nhau.
“Hiệu trưởng, việc này không phải là quá tuỳ tiện sao!!?” Hiệu phó Ngô Cương nói.
“Tuỳ tiện? Cô ấy thể chất cấp B, tinh thần lực cấp B. Cho dù được thu nhận bình thường, cô ấy cũng có thể không vào được!”
“Hiệu trưởng, trước kia không phải nói vậy, chúng ta ở mỗi hành tinh đều có chỉ tiêu tuyển sinh, chẳng nhẽ năm nay Lam Tinh một người đều không thể tuyển vào sao?”
Giọng nói của Ngô Cương tràn đầy bất bình.
“Nếu có thể thi qua được thì đến.”
“Tránh để người khác nói chúng ta làm việc thiên vị, về phần thi như thế nào, chúng ta xây dựng trường học nhiều năm như vậy, các anh không phải không biết chứ?” Hiệu trưởng hừ lạnh một tiếng nói.
Các vị lãnh đạo nhìn nhau, dù muốn không tán thành, cũng không tìm được lý do để phản bác.
………………………………..
“Tích …”
“Tích…”
“Tích…”
Giống như đã hẹn trước, tiếng nhắc nhở liên tục vang lên, nếu như lúc đầu Vân Mạt còn có hứng thú mở ra xem, về sau cũng lười nhúc nhích.
“Chúng tôi rất tiếc phải thông báo với bạn rằng bạn không đáp ứng được các yêu cầu nhập học của Đại Học Công Nghệ Loren…”
“Chúng tôi rất tiếc phải thông báo với bạn rằng đơn đăng ký tham gia Học Viện công nghệ Yock của bạn đã bị từ chối…”
“Rất xin lỗi …”
Sự giễu cợt nơi khoé miệng của Vân Mạt càng thêm mạnh mẽ, cô ném mình xuống gối, quyết định kiểm tra cơ thể mình trước.