Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 1: Khu rừng nguyên sinh
Vân Mạt dựa vào đống đổ nát của máy bay, đầu đau không dứt, dưới mí mắt đang nhắm chặt, cô có thể cảm nhận được nhãn cầu đang chuyển động, cho thấy suy nghĩ của cô đang chạy thật nhanh.
Cảnh tượng trước mắt là một khu rừng nguyên sinh, có nhiều cây cối đã cháy thành tro, khói trắng bốc lên.
Người máy bị kẹt ở giữa đống đổ nát, đôi mắt mắt xanh đóng đóng mở mở, mơ hồ nghe thấy tiếng dây điện chập cháy.
Cô chưa chết sao???
Nổ mạnh như vậy mà không chết???”
Thật phản khoa học!
“Đây là nơi nào?”
Vân Mạt nỗ lực chống tay, cố gắng đứng lên!
“Á…” Đau đớn dữ dội truyền đến, cô hiển nhiên đã coi thường thương tích của chính mình.
Vân Mạt hít một hơi thật sâu, tự kiểm tra thương tích.
Cô hẳn là đã ngã từ trong máy bay trên cao xuống khu rừng nguyên sinh này, may nhờ có rừng cây rậm rạp, cây cối xum xuê đã đỡ giúp cô một chút, cho nên cô mới giữ được cái mạng này.
Vân Mạt ngồi xuống một hồi lâu, cuối cùng cũng có thể đứng lên, cảm nhận được xương quai xanh của mình bị gãy, chỗ vết thương sưng đỏ tím, may mà không bị xuyên qua da.
Cánh tay trái có vết rách sâu, xương cẳng chân chắc cũng bị gãy, chỉ là đau đã lâu nên bị tê bì, mất hết cảm giác.
Chung quanh không có ai, chỉ toàn cây với cỏ, trên cây có thể nhìn thấy rắn xanh, dưới nước chắc cũng có cá sấu.
Bụng cô đang rất đói, nhưng cây cỏ xung quanh nhìn rất kỳ lạ, không rõ có độc hay không, cho nên cô không dám cho vào miệng.
Vân Mạt nhắm mắt lại, một chuỗi ký ức không thuộc về cô ồ ạt tràn vào, làm cho đầu cô càng thêm đau nhức dữ dội.
“Mình đây là …. đoạt xá!!?”
(*) Đoạt xá: là một thần hồn cường đại cưỡng ép chiếm cứ thân thể của thần hồn nhỏ yếu hơn.
Thiết bị trí não trong tay cô loé lên tia sáng xanh mờ nhạt, không có tín hiệu, không thể cầu cứu, nhưng có thể xem được thông tin cá nhân.
“Vân Mạt, nữ, sinh ngày 27 tháng 3 năm 1156 nguyên quán Lam Tinh … “
“Số dư tài khoản: 80 tinh tệ ….”
Vân Mạt, ngũ hành Mộc quá vượng, thiếu Kim, Thiên Can chủ Mộc, cần có sự tương trợ của hành Hỏa, kỵ hành Thổ.
Cô nhắc lại cái tên giống như tên kiếp trước của mình, theo bản năng nhéo nhéo cánh tay, trước mắt một mảng sương mù.
Cố gắng cưỡng chế khiếp sợ xuống, cô mở ra công năng tự chụp ảnh. Trên màn hình của thiết bị trí não hiển thị nên hình ảnh một cô gái trẻ tầm 16 tuổi, bộ dáng xinh đẹp.
Vân Mạt cố gắng nhìn vào khuôn mặt của mình.
Con đường phía trước mơ hồ, nhưng xét từ tướng mạo, vùng nhật nguyệt trên trán của cô bị lệch, tượng trưng cho duyên phận với cha mẹ kém. Đặc biệt là góc dưới bên phải của vùng Nguyệt bị trũng, chỉ sợ mẹ cô đã qua đời. (*)
(*) Trong tướng pháp, Nhật, Nguyệt tượng chưng cho cha mẹ.
Góc trên bên trái của vùng Nguyệt có một vết thương sáng màu đã lành.
Cha của cô gái này sợ là cũng có bệnh thầm kín, hoặc là bị thương.
Cung huynh đệ nổi nên, đầy đặn. Nhưng so với cung Nguyệt còn nhiều tai họa hơn. Sát tinh đồng thời hiện lên, lông mày mờ nhạt, dài không quá mắt, là tướng có anh chị em song sinh, tình nghĩa sâu nặng, nhưng con đường phía trước chông gai, gập ghềnh, nguy cơ tứ phía…
Vân Hạ chớp chớp mắt, theo sự dung hợp với ký ức, tướng mạo mờ đi nhanh chóng.
Cô sờ sờ túi, quyết định gieo một quẻ.
Không có 3 đồng xu thường dùng kia, ở thời đại tinh tế này, thậm chí còn không nhìn thấy được tiền xu.
Vân Mạt cúi đầu xuống, từ trên quần áo giật ra ba cái cúc, miễn cưỡng tung sáu lần.
“Khôn hạ, Cấn thượng, Lôi Sơn tiểu quá, quẻ sáu mươi hai, bỏ giường lấy chân, khinh thường, trinh liệt.” (*)
“Là quẻ đại hung!!!”
Mẹ kiếp! Vân mạt thật muốn chửi thề.
Gieo một quẻ, thập phần tiêu tốn tinh thần lực, cô lại bắt đầu có cảm giác đau đầu, hoa mắt.
Quẻ tượng đại hung!!!
Hướng nam có sinh cơ?
(*) Sinh cơ: cơ hội sống sót
Nhưng hướng nào mới là hướng nam?
Bây giờ tinh thần lực của cô rất yếu, không có đủ lực để gieo quẻ thêm một quẻ nữa.
Nếu tinh cầu này giống như địa cầu, mặt trời mọc lên từ phía Đông, lặn phía Tây, kết hợp với sự hiển thị thời gian của thiết bị trí não, thì bây giờ là khoảng 5 giờ chiều, trời sắp chuyển sang tối.
Dựa theo phương hướng của mặt trời và mật độ của tán cây, Vân Mạt xác định phương hướng của phía nam.
Không biết cô đã ngủ bao lâu, nhưng hiện tại vết thương trên cánh tay và hai chân đã bắt đầu sưng đỏ lên.
Vân Mạt một lần nữa cưỡng bách chính mình đứng dậy, tìm xung quanh xem còn đồ vật gì có thể dùng được không?
May mắn còn có một hộp y tế vẫn dùng được! Nhưng cô không hiểu mấy chữ cái viết trên ống tiêm nên cũng không dám tự tiện dùng, chỉ dám dùng bình xịt có biểu tượng “chữ thập” xịt lên vết thương.
Mặc kệ có thể dùng được hay không, nhưng chắc chắn các vật dụng y tế có nhãn mác này là vô hại.
Vân Mạt đeo hộp y tế lên lưng, dùng băng gạc băng lại vết thương, cô còn không biết phải ở đây đến bao giờ. Nếu tiếp tục không trị liệu, miệng vết thương sẽ bị thối rữa, chỉ cần sưng viêm kết hợp với sốt cao, cũng đủ để khiến cô bỏ mạng.
Cô cần phải mau chóng đi về hướng nam, tìm sinh cơ.
Không khí ẩm ướt nên cỏ cây ở đây đều mọc cao hơn đầu người.
Tay trái Vân Mạt dựa vào một cái dù to để chống nên trọng lượng cơ thể, tay phải nhặt một cây gỗ mở đường, khập khễnh bước đi.
“Vù….vù”
Vừa bước chân ra khỏi một mảnh rừng cây, liền nghe được tiếng vỗ cánh của một con kền kền.
Một con Kền Kền thích ăn xác thối…
Lần theo tiếng động, cô nhìn thấy thi thể của ba hành khách, họ đều bị đập đầu xuống đất, do bị va đập mạnh, trên mặt đất kéo theo một lỗ thủng sâu tầm một mét, còn có một người trong số họ vẫn đang thắt dây an toàn, ngồi trên ghế.
Vân Mạt trầm mặc một lúc, nói: “Xin lỗi, đã quấy rầy.”
Sau khi nói xong, cô lại sờ soạng xung quanh khu vực này một lúc, tìm được một bịch kẹo sữa, quả là ngạc nhiên ngoài ý muốn.
Trời đã hoàn toàn tối, thiết bị trí não không biết làm bằng vật liệu gì, nhưng nó vẫn có thể tiếp tục sáng lên.
Vân mạt không dám chậm trễ, cô phải nhanh chóng tìm ra đường sống trước khi thể lực bị cạn kiệt.
Nếu không, cô sẽ phải ở lại nơi này vĩnh viễn, làm dinh dưỡng nuôi dưỡng khu rừng này.
Cây cối quá cao, che khuất cả bầu trời, ngay cả ban ngày cũng thật ảm đạm.
Tính cách của Vân Mạt vốn kiên định, nhưng hiện tại, bước đi trong khu rừng đầy rẫy các mối đe dọa này, sự cô đơn và cái chết rình rập lại khiến cô cảm thấy khiếp sợ.
Để đuổi đi côn trùng và rắn rết, cô chỉ có thể liên tục gõ xuống đất và cây cối.
Hết hai giờ đồng hồ cũng chỉ đi được hai kilômét.
Trong tầm mắt xuất hiện một tảng đá hơi sạch sẽ, sau khi xác định xung quanh không có rắn, Vân Mạt vô lực leo lên, không hề có hình tượng mà nằm sõng xoài lên trên đó, mệt không chịu đựng nổi nữa.
Cô lấy ra ba cái cúc áo trước đó, cố nén mệt mỏi, lại tung sáu lần nữa, nhưng quẻ tượng lần này càng mơ hồ hơn. Cô hiểu rằng, cô đã không còn tính được những gì liên quan đến bản thân mình nữa.
Nhưng cô linh cảm mình càng ngày càng bước đến gần bước ngoặt sinh cơ.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Vân Mạt tỉnh táo lại, cô sốc tinh thần lên, đi bộ thêm hai giờ nữa, mỗi bước đều lấy đi rất nhiều ý chí của cô.
Bùn đất dưới chân không còn ẩm ướt, không hề có cảm giác trơn trượt.
“Sắp ra được ngoài rồi sao?”
Đột nhiên ma xui quỷ khiến, Vân Mạt mở chiếc dù lớn ra, chặn nó về bên phải.
”Cong..” là tiếng kim loại rơi xuống, va chạm với mặt đất.
Đồng thời cô cũng ngửi thấy mùi máu.
“Ai đó?”
Vân Mạt vừa cầm ô vừa hét lên, chân bước lùi lại.
”Đứng yên!”
Một vật hình trụ đặt lên đầu của Vân Mạt.
Cô biết, đó là một khẩu súng.
----------------
Chú thích:
Truyện này có sử dụng 64 quẻ Kinh Dịch.
Quẻ mà Vân Mạt reo được
Lôi: Sấm ☳ (hay Chấn)
Sơn: Núi ☶ (hay Cấn)
Tiểu quá: có nghĩa là hơi quá độ, không hòa hợp và rắc rối
Quẻ này cho biết: trong hành động chỉ nên làm điều nhỏ, điều lớn thì không nên. Trong nhất thời, người có trí thì chỉ nên làm việc vừa phải, không nên làm việc lớn.
Nếu người reo quẻ hỏi về kinh doanh thì nó mang ý nghĩa thua lỗ và thất bại. Hỏi về gia đạo thì mang ý nghĩa bất hòa giữa cha mẹ và con cái. Hỏi về đi xa: bất lợi.
Gắn quẻ này với hoàn cảnh của Vân Mạt, cô đang muốn hỏi về sinh lộ (đường sống): thì cơ hội thành công rất nhỏ, đường đi không thuận lợi, hy vọng: khó được như ý, đi xa bất lợi.