Đại Lão Huyền Học Livestream Đoán Mệnh, Chiêu Hồn
Chương 25
Sau khi tụng niệm pháp quyết chiêu hồn kết thúc, khán giả không nhìn thấy âm khí hội tụ quanh thân Họa Thiên Vy.
Bỗng nhiên…
"Gâu…"
[Mẹ kiếp! Chó ở đâu sủa vậy?]
[Hóa ra không chỉ có một mình tôi nghe thấy được!]
[A a a a! Là tiếng chó sủa! tôi cũng nghe thấy tiếng chó sủa! Có phải chiêu hồn thành công rồi hay không?]
[Nhưng tôi cái gì cũng không có nhìn thấy… Bỗng nhiên có hơi chút sợ hãi!]
[Vong hồn ở đâu? Tôi không nhìn thấy!]
[Không phải! Mọi người từ từ! Có lẽ đây là âm thanh từ máy truyền phát tin thôi? Mọi người phải tin tưởng khoa học!]
[Đệch! Chủ bá đang nhìn cái gì vậy? Tôi cứ cảm giác cô ấy giống như đang nhìn cái gì đó!]
[Trùi ui… tôi nổi hết da gà rồi!]
Trong lúc khán giả điên cuồng xoa cánh tay, Trần Thiên vẫn luôn chú ý động tĩnh phòng phát sóng trực tiếp lại chấn động lớn! Suýt nữa muốn rơi lệ … là Thuyền Trưởng! Thật là tiếng kêu của Thuyền Trưởng!
Tuy rằng đối với đại đa số mọi người tới nói, tiếng sủa của chó không có quá lớn khác nhau, nhưng đối với hắn tới nói, Thuyền Trưởng là không giống! Hắn nghe ra được, đây là tiếng kêu khi Thuyền Trưởng biểu đạt thân thiện…
Mà Họa Thiên Vy lại quay đầu nhìn nơi xuất hiện âm khí nồng đậm, hơi hơi mỉm cười, hỏi:
"Thuyền Trưởng, chủ nhân của mày muốn gặp mày, mày có bằng lòng gặp anh ta hay không?"
Nghe thấy Họa Thiên Vy nói như vậy, Trần Thiên tức khắc mở to hai mắt:
"Tôi có thể nhìn thấy Thuyền Trưởng không?"
Mà một ít người xem nhạy bén trong phòng phát sóng trực tiếp cũng phản ứng lại đây, vội hỏi.
[Có ý gì? Chẳng lẽ nói chủ bá muốn cho quỷ hồn hiện hình sao!]
[Con bà nó! Thiệt hay giả vậy? Còn có thể hiện hình sao!]
[Oa! Chủ bá chờ một chút! Tôi muốn kéo các anh em của tôi cùng tới đánh vỡ tam quan!]
[A a a! Không nghe không nghe, a di đà phật! Đây khẳng định là giả! Khẳng định là giả!]
[Tôi có loại dự cảm, tam quan của tôi sắp sập…]
[Tôi không phải “sắp”, mà là “đã” sập rồi.]
Nhưng mà, vô luận khán giả giãy giụa muốn giữ được thế giới quan khoa học chủ nghĩa duy vật của chính mình như thế nào, sự thật phát triển đều sẽ không lấy ý chí của người mà dời đi, vì thế, khán giả lại nghe thấy được từng tiếng chó sủa kích động … "Ư! Gâu gâu gâu!"
Thuyền Trưởng vui sướng phe phẩy cái đuôi, nhìn chủ nhân trên màn hình tựa hồ trưởng thành hơn rất nhiều, hưng phấn thè lưỡi.
[Tôi nguyện ý tôi nguyện ý! Đã lâu không có nhìn thấy Tiểu Kiêu! Còn có Tiểu Anh! Còn có Toa Toa! Còn có Đại Bân! Tôi thật muốn gặp bọn họ!]
Họa Thiên Vy khựng lại, cười.
Ngoại trừ Tiểu Kiêu đang kết nối trực tuyến với cô, những người khác hẳn là chị và ba mẹ trên ảnh chụp, nhưng bọn họ đều đang không ở trong nước nha… Thôi được, cứ thỏa mãn tâm nguyện của vật nhỏ dễ thương này đi
Họa Thiên Vy duỗi tay vuốt ve cái đầu lông xù xù của Thuyền Trưởng một chút, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Trần Thiên, nói:
"Thuyền Trưởng nói muốn muốn gặp anh, còn có người nhà của anh, anh gọi điện cho chị và ba mẹ đang ở nước ngoài đi, nói cho bọn họ chuyện này."
"Ngài biết những người khác nhà tôi đang ở nước ngoài xem biểu diễn? Còn có thể giao lưu cùng Thuyền Trưởng? Trời ạ! Đại sư! Ngài thật là lợi hại!"
Trần Thiên không nhịn được sùng bái cảm thán một câu, sau đó một bên nói một bên tìm điện thoại, gọi cho chị:
"Tôi gọi điện thoại cho bọn họ ngay!"