Đại Lão Huyền Học Livestream Đoán Mệnh, Chiêu Hồn
Chương 11
Thế nhưng Họa Thiên Vy hoàn toàn không so đo. Cô chỉ khẽ gật đầu.
"Có thể.”
Làn đạn lập tức tràn ngập màn hình.
[Quả nhiên, chiêu hồn thì khó diễn quá, tìm một lý do đổi sang đoán mệnh chẳng phải dễ hơn sao?]
[Nói chung, một cô gái vừa mới chia tay thì tôi đoán tám chín phần là muốn hỏi chuyện tình cảm. Không hỏi bạn trai cũ thì cũng phải hỏi bạn trai tương lai.]
Mỹ Hạnh liếc qua những bình luận ấy, suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu.
"Ngược lại, tôi không muốn hỏi chuyện bạn trai.”
Cô hơi ngẩng đầu, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn.
"Tôi muốn hỏi về sự nghiệp tương lai của mình, được không?”
Làn đạn lập tức xuất hiện thêm một loạt bình luận.
[Đây là chuẩn bị đi theo con đường "đen tình đỏ nghiệp” à? Bị tình yêu tổn thương nên quyết tâm làm giàu sao?]
[Hỏi về tương lai? Không phải streamer vừa nói không tính tương lai à?]
[Nhìn chung thì kịch bản khá thú vị, nhưng hình như vẫn có vài lỗi nhỏ. Mong biên kịch trau chuốt thêm.]
Mỹ Hạnh nhìn đến đây thì khựng lại.
Cô bỗng nhớ ra.
Đúng rồi!
Streamer vừa nói rất rõ ràng, cô ấy không tính tương lai.
Mỹ Hạnh lập tức đưa tay vỗ nhẹ lên trán, vẻ mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.
"Thật ngại quá.”
"Nhất thời tôi quên mất quy tắc của đại sư.”
Làn đạn lập tức cười ầm lên.
[Người có duyên này đáng yêu thật sự!]
[Cô ấy đang cố gắng tìm một câu hỏi để không phải về nhà tay trắng đúng không?]
[Streamer: Tôi chỉ tính quá khứ. Người có duyên: Vậy tương lai thì sao?]
Mỹ Hạnh nhìn những bình luận ấy, khóe miệng khẽ giật.
Cô cũng bắt đầu cảm thấy…
Hôm nay mình hình như hơi mất mặt.
Nhưng đã đến nước này rồi, chẳng lẽ lại cứ thế rời khỏi phòng livestream?
Mỹ Hạnh đau đầu suy nghĩ xem rốt cuộc còn chuyện gì có thể hỏi, nhưng chưa kịp nghĩ ra thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Cốc, cốc, cốc.
Mỹ Hạnh ngẩng đầu.
"Ai đó?”
"Tôi giao cơm hộp.”
Giọng một người đàn ông truyền từ bên ngoài vào. Có lẽ vì cách qua cánh cửa nên âm thanh hơi nghèn nghẹt, nhưng không hiểu sao, Mỹ Hạnh lại cảm thấy giọng nói này có chút quen tai.
Có lẽ vì cô thường xuyên đặt đồ ăn, mà nhân viên giao hàng cũng chẳng phải chỉ có một người, nên Mỹ Hạnh không suy nghĩ nhiều. Cô chỉ đáp:
"Vậy anh để đồ ăn xuống đất giúp tôi nhé, lát nữa tôi ra lấy.”
Làn đạn lập tức có người phản hồi.
[Chị gái nhỏ có ý thức an toàn tốt đấy!]
[Sao người giao hàng không gọi điện thoại nhỉ?]
Mỹ Hạnh nhìn thấy bình luận, thuận miệng giải thích:
"Để phòng ngừa bị làm phiền, tôi chặn hết số lạ rồi. Bình thường lúc đặt đồ ăn, tôi đều ghi chú là cứ giao thẳng đến cửa.”
Rất nhanh, giọng người đàn ông bên ngoài lại vang lên:
"Được rồi, tôi để dưới đất cho cô nhé.”
"Ừm, cảm ơn.”
Tiếng bước chân dần xa.
Mỹ Hạnh ngồi chờ thêm một lúc, đến khi chắc chắn người giao hàng đã rời đi mới đứng dậy mở cửa.
Quả nhiên, trước cửa chỉ còn lại túi đồ ăn cô vừa đặt.
Nhìn thấy hộp cơm thịt kho quen thuộc bên trong, khuôn mặt Mỹ Hạnh lập tức hiện lên một nụ cười thỏa mãn.
Cuối cùng…
Bữa sáng muộn của cô cũng tới rồi.
Cô xách túi đồ ăn trở lại phòng, hoàn toàn không nhận ra rằng từ đầu đến cuối, Họa Thiên Vy vẫn đang lặng lẽ quan sát mình qua màn hình.
Cô cầm chiếc cốc giữ nhiệt lên, chậm rãi uống một ngụm nước ấm để làm dịu cổ họng. Ánh mắt vốn chỉ vô tình lướt qua túi đồ ăn trên tay Mỹ Hạnh, nhưng ngay giây tiếp theo, động tác của cô bỗng khựng lại.