Xuyên Thành Giống Cái Tuyệt Sắc Bị Tranh Giành
Chương 4
Triệu Minh Khuê cứng đờ.
Trong khoảnh khắc ấy, máu toàn thân nàng như đông lại.
Nguy hiểm!
Nàng vô thức siết chặt cành cây.
Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng trước mắt lại khiến nàng hoàn toàn chết lặng.
Con sư tử lao đi.
Bốn chân mạnh mẽ đạp lên mặt đất, thân hình uyển chuyển lướt qua bãi cỏ đầy xác linh cẩu. Khi nhảy vọt lên giữa không trung, một màn kỳ dị bỗng xảy ra.
Ánh sáng lóe lên.
Thân hình sư tử trong nháy mắt biến mất.
Thay vào đó là một người đàn ông!
Hắn có thân hình cao lớn, đường nét cơ thể thon dài nhưng săn chắc, từng đường cơ bắp đều tràn ngập sức mạnh và dẻo dai. Hắn vẫn duy trì tư thế lao tới, hai chân nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Triệu Minh Khuê trợn tròn mắt.
Nàng còn chưa kịp phản ứng thì người đàn ông đã nhanh chóng trèo lên cây.
Chỉ trong vài bước, hắn đã xuất hiện trước mặt nàng.
Đôi mắt vàng kim ấy vẫn đang nhìn nàng chăm chú, thậm chí còn mang theo nét si mê không hề che giấu.
Trí Nhân ngơ ngác nhìn giống cái trước mặt.
Đẹp quá!
Đây là giống cái xinh đẹp nhất mà hắn từng nhìn thấy.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trái tim Trí Nhân như bị ai đó nhẹ nhàng cào một cái.
Thình thịch!
Thình thịch!
Nó đập nhanh đến mức khiến hắn gần như quên mất phải làm gì.
Đây là cảm giác gì?
Trí Nhân chưa từng trải qua.
Nhưng hắn biết rất rõ một điều…
Hắn thích nàng.
Còn là vô cùng, vô cùng thích nàng!
Vừa gặp đã thích nàng!
Chỉ tiếc rằng Trí Nhân hoàn toàn không nhận ra ánh mắt mình lúc này đã khiến Triệu Minh Khuê sợ đến mức nào.
Nàng vẫn còn đang chìm trong cú sốc vừa rồi.
Sư tử biến thành người? Người có thể biến thành sư tử?
Đây là đâu? Đây có phải là trái đất không?
Mãi đến khi một gương mặt tuấn tú bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt, Triệu Minh Khuê mới giật mình hoàn hồn.
“Á!”
Nàng theo bản năng lùi về phía sau. Nào ngờ vừa động một cái, bàn chân vốn đã tê cứng vì ngồi lâu lập tức mất điểm tựa.
Cành cây dưới chân trượt đi, cả người nàng chao đảo rồi rơi thẳng xuống.
“Giống cái!”
Trí Nhân biến sắc.
Ban nãy, hắn cũng bị vẻ đẹp của nàng làm cho ngẩn ngơ, hoàn toàn không nghĩ nàng sẽ đột nhiên ngã xuống. Đến khi nhìn thấy thân hình mảnh mai rơi khỏi cành cây, trái tim hắn giật thót.
Hắn lập tức lao theo. May mà hắn phản ứng đủ nhanh, vừa nhảy xuống đã kịp đưa tay đỡ lấy nàng.
Sau khi cẩn thận kiểm tra, xác nhận nàng không bị thương nặng, Trí Nhân mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn lập tức ngồi xổm xuống trước mặt nàng, vẻ mặt tràn đầy lo lắng:
“Giống cái, ngươi có bị thương ở đâu không?”